Bác Hồ, vị cha già kính yêu của dân tộc, người lãnh tụ vĩ đại của đất nước Việt Nam. Với lối sống, tinh thần, đạo đức và tấm gương của Bác luôn là bài học quý giá cho thế hệ trẻ học tập và noi theo. Những nội dung tác phẩm viết về Bác là sự đa dạng, phong phú trong hình thức biểu đạt và sự sinh động, thiết thực không giáo điều, khiên cưỡng mà xuất phát từ những điều bình dị, gần gũi nhất được chắt lọc trong hơi thở của cuộc sống. Bác là một con người vĩ đại, không chỉ trong sự nghiệp cách mạng giải phóng dân tộc mà còn vĩ đại ngay cả trong cuộc sống bình thường. Bác đã để lại rất nhiều tác phẩm hay khiến tôi mãi nhớ và không bao giờ quên đó là tập thơ “nhật kí trong tù” của Bác .
“ Trong tù không rượu cũng không hoa
Cảnh đẹp đêm nay khó hững hờ
Người ngắm trăng soi ngoài cửa sổ
Trăng vào khe cừa ngắm nhà thơ .”
Lời bài thơ nghe như khúc nhạc vấn vương khiến người đọc phải lưu nhớ và cảm nhận được tình cảnh trong tù lúc đó của Bác. Khi tôi còn nhỏ thì tôi đã được học những bài thơ về Bác đã gây cho tôi những ấn tượng sâu sắc. Nhưng khi lớn lên rồi được tìm hiểu thêm những mẩu chuyện về Bác Hồ tôi càng cảm tháy hứng thú, mới mẻ và luôn muốn tìm hiểu thêm những câu chuyện về Bác Hồ. Trong các mẩu chuyện tôi thich nhất là câu chuyện về “ Từ đôi dép đến chiếc xe ô tô”.Câu chuyện ngắn gọn nhưng mang đầy ý nghĩa nhân văn và bài học quý báu cho người đọc. “ Đôi dép” của Bác ra đời từ năm 1947, được chế tạo từ một chiếc lốp ô tô quân sự của Pháp. Đôi dép được cắt đo không dày lắm , quai trước to hơn quai sau rất vừa chân Bác. Bác thường gọi nó là: “ Đôi hài vạn dặm , đôi hài thần đất” đi đâu cũng được . Dù đi hành quân hay tiếp khách Bác vẫn đi đôi dép ấy . Mười một năm dài đăng đẳng vẫn chỉ một đôi dép. Dù đôi ba lần được đổi dép nhưng Bác bảo “ vẫn đi được”…Cho đến khi Bác đi Ấn Độ, mọi người bàn tính dấu dép Bác, nhưng Bác vẫn kiên quyết xin lại đôi dép cũ, Bác còn nói : “Nước ta còn chưa độc lập hoàn toàn, nhân dân ta còn gặp khó khăn Bác đi đôi dép cao su, nhưng bên trong còn đôi tất mới, vẫn còn lịch sự, vẫn đi đươc .” Năm 1960, Bác đến thăm một đơn vị Hải quân nhân dân Việt Nam, các anh chiến sĩ chen chân lên để được gần Bác, nhưng làm Bác bị tuột quai dép , Bác chỉ nhờ sửa lại đôi dép chứ không thay đôi dép mới, Bác nói : Đôi dép cũ nhưng chỉ mới tuột quai, cháu đã sửa lại chắc chắn cho Bác thế này thì còn thọ lắm. Mua đôi khác chẳng đáng là bao, nhưng ta phải tiết kiệm vì đất nước ta còn nghèo. Đôi dép cá nhân vẫn vậy, nhưng còn đôi dép ô tô Bác cũng thế. Chiếc xe được sản xuất ở Liên Xô, văn phòng xin đổi xe mới hơn Bác vẫn không chịu. Bác nói : Ai thích nhanh, thích êm thì đổi, Bác cười và nói “xe vẫn còn tốt”
Qua câu chuyện” Đôi dép, và chiếc ô tô của Bác Hồ tôi học được nơi Bác Hồ lối sống giản dị, tiết kiệm. Dù ở địa vị càng cao nhưng Người càng giản dị, trong sạch, cả một đời không xa xỉ, hoang phí. Cuộc đời của Bác là tấm gương sáng ngời về đức: Cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư, nếp sống giản dị của Bác chính là tấm gương để con cháu chúng ta noi theo. Bác đã dành cho dân tộc Việt Nam tất cả tình thương bao la của một người Cha, Bác đã hy sinh cả đời mình cho Tổ quốc, cho nhân dân. Một trong những kỷ vật vô giá Người để lại trước lúc đi xa là đôi dép cao su giản dị. Ít ai có thể hiểu được nó đã gắn bó như thế nào trong suốt cuộc đời cách mạng của Bác.
Đôi dép chỉ là một phần rất nhỏ. Điều đáng ngạc nhiên là đôi dép cao su của Bác đã trở thành đề tài, nguồn cảm hứng sáng tác của rất nhiều nhà văn, nghệ sĩ trong và ngoài nước. Có những tấm ảnh chụp đặc tả về đôi dép cao su này với những suy ngẫm khác nhau. Đôi dép đã cùng Bác vào sinh ra tử, nó chất chứa bao kỉ niệm sâu sắc và cảm động không thể nào quên.
Khi tới thăm đồng bào, Bác đi dép cao su, trông rất giản dị và gần gũi. Có khi Bác còn tháo dép xách tay, xắn quần đi trên đồng nước bùn lầy cùng với bà con. Đôi dép của Bác lúc nào trông cũng sạch sẽ và đen bóng. Ở bất kỳ nơi đâu, nhân dân cũng nói về đôi dép của Bác như một báu vật mà họ muốn chiêm ngưỡng. Rồi đến những chiến sĩ ngoài đảo xa, có dịp Bác về thăm cũng tranh nhau sửa sang lại chiếc dép của Bác cho chắc chắn hơn. Kể cả khi đôi dép đã cũ, Bác cũng kiên quyết giữ lại để dùng, không muốn đổi đôi mới. Bởi với Bác là chưa thật sự cần thiết vì lúc ấy nước nhà còn nghèo, dân chúng còn phải chịu rất nhiều khổ cực, vì vậy, Bác luôn nhắc nhở mọi người phải thực hành tiết kiệm.
Kỷ niệm gắn bó của Bác với đôi dép còn thể hiện ở những ngày tới thăm các nước bạn. Vào những lần ra nước ngoài, vẫn với cốt cách giản dị quen thuộc - Người đem theo đôi dép cao su mộc mạc. . Khi Bác tiếp các quan chức cấp cao trong Chính phủ Ấn Độ, họ đều chú ý nhìn vào đôi dép dưới chân Người, họ luôn liếc nhìn với vẻ lạ lùng và rất đỗi trân trọng. Báo chí đặc biệt bài nào cũng nói về đôi dép cao su của Bác như một chuyện lạ, một huyền thoại về một con người tuyệt vời của thế kỷ hai mươi.
Có thể nói, đôi dép cao su có một chiều dài lịch sử qua bao năm tháng đã gắn bó cùng Bác từ những ngày đầu của cuộc kháng chiến toàn quốc bùng nổ cho tới lúc Người đi xa. Đôi dép cao su của Bác tưởng chừng như rất đỗi bình dị song nó lại là một kỷ vật vô giá Bác đã để lại chỉ dân tộc Việt Nam ta mới vinh dự được có. Chính vì vậy, đôi dép cao suấy không chỉ có ý nghĩa quan trọng trong cuộc đời Bác mà còn có ý nghĩa đặc biệt đối với dân tộc Việt Nam, đôi dép ấy luôn nhắc nhở chúng ta phải luôn biết nâng niu, trân trọng những giá trị dù là nhỏ nhất, đơn giản nhất của cuộc sống. Hình ảnh Người bước đi ung dung, thư thái với đôi dép cao su giản dị mà vẫn toát lên vẻ uy nghiêm lạ thường, lúc nào cũng khiến chúng ta ngưỡng mộ. Câu chuyện nhỏ, ý nghĩa lớn như một minh chứng sinh động về tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh, tấm gương cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư. Người coi khinh sự xa hoa, không ưa chuộng những nghi thức sang trọng. Chính cốt cách giản dị ấy đã góp phần làm tôn lên sự vĩ đại của Bác Hồ. Cuộc đời của Bác vẫn luôn giữ một cuộc đời thanh bạch, giản dị, tao nhã. Suốt đời Bác sống trong sạch vì dân, vì nước, vì con người, không gợn một chút riêng tư. Đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh sẽ mãi là tấm gương sáng cho bao lớp người Việt Nam noi theo. Thế hệ trẻ chúng ta may mắn được sinh ra sau khi đất nước đã hoàn toàn thống nhất. Được học tập và tìm hiểu sâu sắc hơn về những phẩm chất đạo đức của Bác, tôi càng thấm thía về chữ "kiệm". Đọc “Đôi dép Bác Hồ” đã giúp tôi tự suy ngẫm lại mình, nhắc nhở bản thân cần phải ra sức phấn đấu tu dưỡng và rèn luyện đạo đức. Đối với mỗi chúng ta, thực hành tiết kiệm theo gương Bác thật sự không quá đỗi khó khăn. Tôi nghĩ rằng không nhất thiết phải làm được những việc lớn lao, phải thực hiện được những cái cao siêu thì mới thể hiện tinh thần tiết kiệm, vì thật sự hai chữ "tiết kiệm" mỗi chúng ta luôn bắt gặp trong cuộc sống hàng ngày. Chẳng hạn như: tắt một chiếc quạt, tắt một bóng đèn, khóa lại một vòi nước khi không còn sử dụng; biết giữ gìn tài sản của bản thân, gia đình và xã hội; luôn luôn tự nhắc nhở bản thân không nên phung phí vào những việc không cần thiết, đó chính là tiết kiệm.
Tôi thiết nghĩ, nếu ai cũng tự ý thức được việc bản thân mình cần phải làm gì để trở thành một con người gương mẫu, một cán bộ ích nước, lợi dân thì việc phấn đấu để trở thành một người hội đủ bốn đức tính: "cần, kiệm, liêm, chính" là một mục tiêu mà ai cũng cần vươn tới được. Và đó cũng chính là việc làm thiết thực nhất để những bài học về tấm gương đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh thực sự đi vào cuộc sống của mỗi chúng ta./.